Cô Tô Liên, một giáo viên cấp 3 giàu kinh nghiệm với 30 năm giảng dạy tại Trung Quốc, đã chia sẻ những quan điểm thú vị về tiềm năng thành công của những học sinh được cho là ‘khó bảo’. Với kinh nghiệm chủ nhiệm của hàng chục lớp học và đã tiếp xúc với nhiều thế hệ học sinh, cô Liên đã nhận ra một thực tế rằng một số học sinh từng bị đánh giá là cá biệt lại đạt được nhiều thành tựu đáng kể khi trưởng thành.

Cô Liên đưa ra 5 lý do chính để giải thích cho hiện tượng này. Thứ nhất, những học sinh này thường không phù hợp với cách học truyền thống, nhưng lại có khả năng thích nghi vượt trội với môi trường thực tế. Mặc dù họ có thể không giỏi học thuộc lòng, không thể ngồi yên suốt 45 phút, hoặc thường xuyên đặt câu hỏi gây tranh cãi, nhưng khi bước ra ngoài xã hội, những điểm này lại trở thành lợi thế đáng kể.
Thứ hai, những học sinh này có khả năng quan sát tâm lý và phản ứng của người khác một cách tinh tế. Những học sinh từng bị nhắc nhở nhiều lần thường rất nhạy cảm với thái độ của giáo viên, bạn bè, và người lớn xung quanh. Khả năng quan sát và phản ứng linh hoạt này giúp họ dễ dàng thích nghi, biết cách điều chỉnh hành vi, và tạo thiện cảm khi cần thiết.
Thứ ba, những học sinh này thường có động lực mạnh mẽ để khẳng định bản thân. Không ít học sinh từng bị đánh giá thấp lại có tinh thần vượt lên hoàn cảnh rất mạnh mẽ. Họ muốn chứng minh rằng mình có thể thành công theo cách riêng, và điều này thúc đẩy họ phấn đấu hết mình.
Thứ tư, những học sinh này có trải nghiệm thất bại sớm và do đó trưởng thành nhanh hơn. Học sinh bị nhắc nhở nhiều, bị điểm kém, từng bị kỷ luật… là những người va vấp sớm. Những trải nghiệm này giúp họ rèn luyện sự kiên cường và khả năng ứng phó với nghịch cảnh một cách hiệu quả.
Thứ năm, những học sinh này dám thử, dám sai và học hỏi từ chính những sai lầm. Không bị ràng buộc bởi các chuẩn mực khắt khe, một số học sinh cá tính dám thử làm việc từ sớm, thử kinh doanh, thử những con đường ít người chọn. Điều này giúp họ tích lũy kinh nghiệm và phát triển một cách toàn diện.
Cô Liên nhấn mạnh rằng, với vai trò là người làm nghề giáo, cô luôn mong muốn học sinh của mình được phát triển trong môi trường lành mạnh, rèn luyện cả kiến thức và đạo đức. Tuy nhiên, sau nhiều năm quan sát, cô nhận ra rằng việc đánh giá một học sinh chỉ dựa vào thái độ trong lớp hay điểm số chưa hẳn đã phản ánh hết tiềm năng của các em. Mỗi học sinh có một con đường riêng, và sự thành công trong cuộc sống đôi khi đến từ chính những khác biệt từng bị xem là vấn đề.
Thông qua chia sẻ của cô Liên, chúng ta có thể thấy rằng việc nhận diện và phát triển tiềm năng của học sinh cần một cách tiếp cận đa chiều và linh hoạt. Thay vì chỉ tập trung vào thành tích học tập, cần chú trọng vào việc nuôi dưỡng sự tự tin, khuyến khích sự sáng tạo và chấp nhận sự khác biệt của mỗi học sinh.